SUY NIỆM TIN MỪNG THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 33 THƯỜNG NIÊN NĂM B
Cập nhật: 22/11/2018 23:18

Lc 18, 35-43

Cách nhìn về người mù

Khi chúng ta nói tới người mù, và nhất là những người bị mù bẩm sinh, chúng ta thường hay có suy nghĩ về họ là họ rất đáng thương, rất tội nghiệp, hay là bất hạnh. Cũng có thể chính bản thân người mù cũng cảm thấy họ như vậy thật, vì họ không được nhìn thấy ánh sáng, không được nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên, và nhất là không được nhìn thấy những người thân yêu của họ.

Trong đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe, tác giả Lu-ca thuật lại câu truyện một anh mù ăn xin bên vệ đường. Anh này sinh sống bằng những gì kiếm được từ lòng hảo tâm của người khác. Mặc dù nghèo, nghèo nên anh phải đi ăn xin, nhưng cuộc đời anh thanh thoát. Anh sống vô tư, giản dị, không bon chen giành giật, không tính toán hơn thua. Anh cũng không vợ này vợ khác, không chè chén say xỉn. Có lẽ anh cũng chưa bao giờ phạm vào những tội của con người thời đại hôm nay: buôn gian bán lận, trốn thuế, tham ô, hối lộ, hay rút ruột các công trình xây dựng… Suốt cả cuộc đời, chắc hẳn anh cũng chưa hề lường gạt, bóc lột hay hãm hại ai. Anh sống hoàn toàn ngay thẳng.

Hơn thế nữa, trong cuộc sống có rất nhiều người có đôi mắt thể lý sáng, nhưng lại mù loà con mắt đức tin, không thể nhận ra Đức Giê-su là ai, thì anh mù này lại thấy tỏ tường chính Đức Giê-su là ai. Anh không van xin bằng danh xưng “Đức Giêsu Na-da-rét”, mà dùng danh xưng “Con vua Đa-vít”. Tiếng kêu lớn tiếng của anh bị mọi người ngăn cản: “Lạy Con vua Đa-vít”. Lời van xin này, đồng thời cũng là một lời tuyên xưng niềm tin vào chính Đức Giê-su là Đấng Cứu Thế, Đấng mà anh tin là sẽ phục hồi sự sáng cho anh. Do đó, khi được Đức Giê-su hỏi anh muốn xin gì, anh không xin Đức Giê-su cho anh ít đồng bạc bố thí, như anh đã từng nói với những người qua lại, mà anh chỉ xin Đức Giê-su cho anh được thấy, tức là được sáng mắt. Nếu không tin Đức Giê-su là Đấng có thể mở được mắt cho nguời mù bẩm sinh, anh đã không xin Ngài điều này.

Đôi mắt của con người là cửa sổ của tâm hồn, nhưng không phải một khi cửa sổ ấy bị đóng lại vĩnh viễn do mù loà là tâm hồn trở nên tối tăm. Ngược lại, khi đôi mắt của họ không còn khả năng thấy được những thực tại hữu hình, thì tâm hồn họ lại rất bén nhạy với những thực tại vô hình. Bởi đó, người ta có thể nói rằng người mù thường cảm nhận rất sâu xa về những thực tại siêu hình, và họ cũng rất nhạy bén trước những nỗi thống khổ của anh em đồng loại. Nói cách khác, người mù thường có cặp mắt đức tin sáng tỏ, như trường hợp anh thanh niên mù hôm nay.

Anh thanh niên mù hôm nay chưa một lần được gặp gỡ Đức Giê-su; chưa một lần trực tiếp nghe những lời Ngài giảng dạy, cũng chưa một lần chứng kiến các phép lạ Ngài đã làm; anh chỉ mới được nghe người ta nói về con người của Đức Giê-su; thế mà anh đã tin. Anh tin một cách mãnh liệt. Và nhờ niềm tin, anh đã gặp được hiện thân của những mối phúc thật là Đức Giê-su Kitô. Anh được Đức Giê-su phục hồi sự sáng, sự sáng của cặp mắt thể lý, và quan trọng hơn là cặp mắt đức tin nơi anh vốn đã sáng nay sáng tỏ hơn. Từ đây, cuộc đời anh hoàn toàn đổi mới. Anh đã tự nguyện dấn bước theo Đức Giê-su trong niềm vui khôn tả.

Lạy Chúa, sẽ thật hạnh phúc cho con, nếu con có đôi mắt thể lý lẫn đôi mắt tâm linh sáng ngời. Ngược lại, sẽ thật bất hạnh cho con, nếu con có đôi mắt thân xác sáng tỏ, nhưng đôi mắt tâm hồn lại mù tối. Con xin tạ ơn Chúa, vì ngài đã ban cho con có đôi mắt thể lý sáng. Xin Chúa gìn giữ con để đôi mắt đức tin của con cũng luôn được tinh tường sáng suốt. Đặc biệt xin Chúa cho những người mù luôn giữ được cái tâm trong sáng, để cuộc đời của họ không bao giờ là bất hạnh hay đáng thương như người ta vẫn nghĩ. Amen.

D3t

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
TIN / BÀI MỚI