PHẦN II - CHIỀU KÍCH NGÔN SỨ CỦA LINH ĐẠO VINH SƠN DƯỚI ÁNH SÁNG HỌC THUYẾT XÃ HỘI CỦA GIÁO HỘI
Cập nhật: 06/07/2017 06:59

Tình Liên Đới Như Một Hành Động Của Đức Tin  

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã viết: “cụm từ ‘tình liên đới’ đã hơi cũ và đôi khi bị hiểu một cách hạn chế, nhưng nó chỉ về một cái gì lớn hơn là một ít hành vi quảng đại lẻ tẻ. Cụm từ này muốn chỉ về việc tạo ra một não trạng biết nghĩ đến cộng đồng và vị trí ưu tiên của sự sống vượt lên trên việc chiếm hữu của cải bởi một số ít người. (Evangelii Gaudium, số 188)

Một điều đáng suy nghĩ! Thật là một sự tái định hướng hấp dẫn về ý nghĩa của tình liên đới. Nó đưa chúng ta vượt xa những sự phân tách liên quan đến từ này.

Trong một bài giảng buổi sáng của mình (13/09/2016), Đức Giáo Hoàng đã giải thích chi tiết về suy nghĩ này như là hướng về một nền văn hoá của sự gặp gỡ:

Một lời mời gọi làm việc cho ‘nền văn hoá của sự gặp gỡ’, một cách đơn giản như Chúa Giêsu đã làm: không chỉ nhìn mà còn tìm kiếm, không chỉ nghe, mà còn lắng nghe, không chỉ đi qua người dân, mà còn dừng lại với họ, không chỉ nói ‘thật xấu hổ, người nghèo!’, nhưng để cho mình được tiến tới với lòng thương xót. Và sau đó tiến lại gần, tiếp chạm và nói: ‘đừng khóc’ và để có ít nhất một giọt lệ của cuộc sống.

Không có gì ngạc nhiên khi Đức Giáo hoàng Phanxicô nói: “Khi chúng ta gặp gỡ những người khác, chúng ta trở thành những người hàng xóm.” (Thư cho Ngày truyền thông Thế giới lần thứ 48). Cách sắp xếp lại này cũng là một cách thú vị khác để kết nối cuộc đời và những lời của Đức Giáo hoàng Phanxicô và cách Vinh Sơn đã sống cuộc đời của Ngài. Cụm từ tình liên đới không được tìm thấy trong bất kỳ văn bản của Vinh Sơn. Từ này không được sử dụng cho đến thế kỷ XIX.

Tuy nhiên trong bài viết của Vinh Sơn, chúng ta thấy những biểu lộ lòng thương xót  đối với những anh chị em bị đau khổ.

Sơ López viết: “Vinh Sơn đã nói về công ích và qua cuộc đời của mình, Cha đã làm chứng về ý nghĩa của tình liên đới như là một cuộc gặp gỡ: kinh nghiệm tìm thấy chính bản thân ở giữa thế giới đau khổ và bất công và không còn sự thờ ơ, và khả năng suy nghĩ và sống sự khác biệt.

Sơ tiếp tục tiến lên một bước xa hơn: “Chúng ta hãy làm cho con người theo hình ảnh của chúng ta, giống như chúng ta (St 1, 26). Văn bản Thánh Kinh này, đơn sơ và sâu sắc hơn nữa, là nền tảng thần học và Kitô giáo của sự liên đới.” Thiên Chúa là người thân cận của chúng ta và tất cả con người là tha nhân của chúng ta. Bây giờ là tình hành xóm láng giềng tôi muốn sống trong đó.

Cũng như ở rất nhiều lĩnh vực, thánh Vinh Sơn đã chỉ ra con đường và cho chúng ta thấy làm thế nào để làm cho những người nghèo chính là những nhân vật chính trong sự thăng tiến của chính họ. Nhưng, như Sơ nói, đó là phần tiếp theo!

Đây là một viên đá quý khác của Sơ: Khi tôi chuẩn bị bài trình bày này, tôi nhớ lại một cuộc tập họp của các tu sĩ trẻ. Sau khi xem bộ phim, the Mission (truyền giáo), một tập sinh dòng Tên đã kêu lên: chúng ta không thể là những đứa trẻ lùn của những cha mẹ khổng lồ”. Hơn nữa tôi đọc những bài báo của Cha Corpus Delgado, Sơ López, và những người khác viết bằng tiếng Tây Ban Nha, tôi đánh giá cao di sản Vinh Sơn của chúng ta và nhận ra lý do tại sao nó đã kéo dài 400 năm.

 Làm thế nào để tôi gặp những người nghèo và sống trong tình liên đới với họ?

Nếu tất cả các dân tộc sống trong tình làng xóm láng giềng của Chúa, tôi đang làm gì để làm sạch tình làng xóm ấy?

Thăng Tiến Nhân Bản  Và Sự Phát Triển Tích Cực

Tiêu đề của phần thứ bảy của bài báo trình bày một vấn đề! Ít nhất bằng tiếng Anh “thăng tiến nhân bản”. Cụm từ này không phải là cụm từ mà nhiều người nói tiếng Anh bản xứ thường quen sử dụng ngay cả khi họ nhận ra ý nghĩa khi họ suy nghĩ về nó.

Trong một số ý nghĩa, điều này cũng tương tự như các vấn đề được tạo ra cho các ngôn ngữ khác bằng từ tiếng Anh "sự vận động", thường được sử dụng để thể hiện sự đấu tranh nhân quyền

Vận động hành lang không phải là một từ thường được sử dụng trong các ngôn ngữ khác. Do đó, người nói tiếng Anh bản xứ rất kinh hoàng khi họ thấy từ vận động được dịch sang các ngôn ngữ khác là “nhân đạo chính trị”. Trong các ngôn ngữ khác, cụm từ này có thể mang những sắc thái của vận động. Nhưng, bằng tiếng Anh, nhân đạo chính trị nói về một cái gì đó hoàn toàn khác biệt và thực sự mâu thuẫn với ý nghĩa của việc vận động trong tiếng Anh. Có lẽ đó là lý do tại sao Sơ López bắt đầu bằng một trích dẫn từ Tóm Lược về Học thuyết Xã hội của Giáo hội.

“Không nên coi người nghèo như một vấn đề, mà như những con người có thể trở thành những nhà kiến thiết chính của một tương lai mới mẻ và mang tính nhân bản hơn cho mọi người” (Tóm lược của Học thuyết Xã hội của Giáo hội, số 449).

Thay vì đi tìm kiếm sự chuyển dịch của thăng tiến nhân bản, tôi đề nghị độc giả của Sơ bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau chú ý đến mô tả của sơ về thăng tiến nhân bản.

Ví dụ, Sơ viết ...

• Người nghèo có thể trở thành những người có trách nhiệm trong việc thúc đẩy chính họ.

• Đánh thức sự phát triển cá nhân của họ ... cải thiện tình hình của họ ở cả trung và dài hạn.

• Liên tục quan tâm đến việc thúc đẩy toàn thể con người.

• Tôn trọng khả năng tổ chức cuộc sống của anh ta hoặc chị ta. Do đó ở đây chúng ta không phải là giải quyết vấn đề liên quan mà là với một quá trình đồng hành.

Tất cả những gì thể hiện đều có điểm chung là sự khác biệt giữa “đưa tay ra” và “đưa tay lên”.

 Đưa tay ra (hand out) là một cái gì đó được cung cấp tự do hoặc phân phối miễn phí cho những người có nhu cầu. Nó có thể đề cập đến phúc lợi của chính phủ hoặc một món quà từ thiện, và nó có thể lấy dưới dạng tiền, thức ăn hoặc các nhu yếu phẩm khác. Như vậy nó đáp ứng một nhu cầu cấp thiết.

Ngược lại, đưa tay lên (hand up) dường như vượt quá "viện trợ đầu tiên" và đáp ứng nhu cầu cấp thiết. Cụm từ giơ tay lên theo nghĩa đen có nghĩa là giúp đỡ ai đó đứng lên một mình. Nó không có nghĩa là khiêng họ đi nếu họ có thể đi bộ.

Ngày nay, chúng ta có xu hướng nghĩ đến đưa tay ra để giúp đỡ một người vượt quá nhu cầu cấp thiết của họ. Phần lớn học thuyết xã hội của Giáo Hội nhấn mạnh việc giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của các hình thức nghèo đói khác nhau. Nó được thâu tóm trong cụm từ “phát triển con người toàn vẹn”.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô, bắt nguồn từ một truyền thống được Giáo Hoàng Phaolô VI vạch ra một cách mạnh mẽ cách đây 50 năm và khẳng định bởi những người kế nhiệm Ngài, gần đây đã nêu cao khái niệm phát triển con người toàn vẹn. Ngài đã sáp nhập bốn (4) văn phòng riêng biệt của Tòa thánh ở Vatican thành một Ủy ban về Cổ vũ Sự Phát triển Hợp nhất Con người (Promoting Integral Human Development). Tập trung vào phát triển con người toàn diện.

Đọc những trích dẫn mạnh mẽ từ Vinh Sơn và truyền thống của chúng ta được trình bày bởi Sơ López sẽ không còn sự nghi ngờ dẫn chúng ta đánh giá cao lời trích dẫn từ Mẹ Guillemin (cựu bề trên tổng quyền của Tu Hội Nữ Tử Bác Ái) vào năm 1963 “Chúng ta biết thánh Vinh Sơn và thánh Louise tốt hơn, chúng ta càng thấy kinh ngạc hơn về những gì rộng lớn chúng liên quan ngày hôm nay”.

          Làm thế nào tôi biết được sự giàu có trong Học thuyết xã hội của Giáo hội về phát triển con người toàn vẹn?

 Như thế nào tôi nhận thức được mức độ gần gũi của Vinh Sơn và Louise trong việc đưa ra khái niệm phát triển con người toàn vẹn?

          Những tầm nhìn của tôi bị thách thức bởi khái niệm phát triển con người toàn diện như thế nào?

Nhãn Quan Vinh Sơn Và Louise Đã Và Đang Sống

Sơ bắt đầu phần này với lời trích dẫn câu nói của Mẹ Guillemin “Chúng ta nghĩ chúng ta biết các ngài (Vinh sơn và Louise) bởi vì chúng ta đã đọc về cuộc sống của các ngài có lẽ hàng năm, nhưng chúng ta vẫn không biết các ngài ở sâu trong tâm hồn - và chúng ta phải thừa nhận rằng những chiều sâu đó thực sự tuyệt vời”.

Không quá đáng để thấy Vinh Sơn và Louise nhìn thấy nhiều đến tương lai. Thay vào đó, họ đã được đắm mình trong hiện tại - cũng giống như tất cả các nhà thần bí và các nhà ngôn sứ. Họ đứng ở thời gian vĩnh cửu ở thì hiện tại ... và hành động theo đó.

Các Ngài đã sống Phúc Âm hoá toàn thể gần như hoàn toàn trước khi cụm từ này trở thành một phần học thuyết được coi như Học thuyết xã hội của Giáo hội. Các Ngài hiểu sâu sắc nền tảng Giáo hội học của Phúc Âm Mat-thêu chương 25.

Các Ngài đánh thức thế giới hiện tại của mình hãy tôn trọng phẩm giá của mỗi con người xứng đáng với phẩm giá hơn là thương hại. Và không lo sợ giữ trách nhiệm vơi người khác và chính họ thậm chí như thế nào trong cách họ điều hành tổ chức của họ.

Nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa trong mỗi người nghèo, các Ngài có thể tìm thấy Thiên Chúa ở bên lề xã hội và ngay cả trong các chi tiết về quản lý và gây quỹ.

Họ được thúc đẩy sống lời mời gọi của Đức Giáo Hoàng Phanxicô về sự đoàn kết được hiểu như là một “ảnh hưởng đức tin của cuộc gặp gỡ”.

Mặc dù những lời “Phúc Âm Hóa toàn thể” có vẻ có vẻ kỳ lạ đối với các ngài, sứ vụ mục vụ mục vụ của các Ngài  hiện ý nghĩa sâu xa nhất của nó.

Do đó, Sơ nhắc nhở chúng ta rằng, trong khi các Ngài sử dụng ngôn ngữ của thế kỷ 17, hai vị đã tiên báo cho giáo huấn của các vị giáo hoàng gần đây. Trong phần cuối cùng, Sơ viết về Đoàn sủng Vinh Sơn như là một kho báu mà chúng ta nắm giữ trong “những chiếc bình sành” và là thách thức ngôn sứ cho những người đi theo con đường này hôm nay. Cá nhân tôi thuộc lòng lời nói của Sơ.

Khi tôi chuẩn bị bài trình bày này, tôi nhớ lại một cuộc tập họp của các tu sĩ trẻ. Sau khi xem bộ phim nổi tiếng, The Mission (truyền giáo), một tập sinh dòng Tên đã kêu lên: “chúng ta không thể là những đứa trẻ lùn của những bậc cha mẹ khổng lồ”. Tôi tự hào, khiêm tốn ... và bị thách đố để xin một chỗ trong số những người theo các Ngài.

Kinh nghiệm của sự suy tư về chiều kích ngôn sứ của đoàn sủng Vinh Sơn đã thách thức tôi như thế nào?

          Tôi có thể làm gì để nắm bắt sâu xa hơn một món quà to lớn của đoàn sủng Vinh Sơn ... và sống đoàn sủng ấy?

(hết)

PMT chuyển ngữ

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
TIN / BÀI MỚI