NHÀ MẸ Ở PARIS KỶ NIỆM 200 NĂM: “VỚI MỘT TRÁI TIM TRUYỀN GIÁO, TRONG TRÁI TIM CỦA THÀNH PHỐ”
Cập nhật: 01/07/2018 18:10

      Hội thảo của chúng ta, có tựa đề “Nhà Mẹ dịp 200 Năm: với một Trái Tim Truyền Giáo trong Trái Tim của Thành Phố” được khai mạc với việc cử hành Thánh Thể. Chúng ta đã chọn Phụng vụ ngày lễ về  Đức Maria, Mẹ của Giáo Hội vì Đức Giáo Hoàng Phanxicô vừa mới thành lập lễ này. Kết thúc Thánh lễ với một cuộc rước ngắn đến bàn thờ của Thánh Clet, Perboyre, và đến thánh tích của thánh Vinh Sơn Phaolô, sau đó chúng tôi qua Salle Baude, một hội trường cộng đoàn để chúng tôi có thể xem lại một số hình ảnh, nguyên bản các bức thư và nhiều bản văn khác nhau mà Hội Thánh Vinh Sơn Phaolô và các Nữ Tử Bác Ái đã được trưng bày trước đây tại triển lãm của Liên Hiệp Quốc tại Geneva. Tại Salle Baude, chúng tôi chào đón khoảng 100 vị khách, bao gồm nhiều giáo dân, các Nữ Tử Bác Ái, các nhà truyền giáo Vinh Sơn và các khách thường xuyên đến Nhà nguyện của chúng ta.

      Sơ Marvaux, NTBA, từ nhà của các Nữ Tử ở Lyon là người điều phối của chúng ta. Sơ bắt đầu ngày gặp mặt bằng việc thông qua chương trình cho các tham dự viên. Sau đó, Sơ mời Cha Mauvais, Giám tỉnh của Tỉnh dòng Pháp, triệu tập buổi hội thảo. Cha bắt đầu bằng cách gợi nhớ lại rằng đó là vào tháng 11 năm 1817 các thành viên  đầu tiên định cư trong khu phố này. Cha cũng nhắc nhở chúng ta rằng, trong khi chúng ta chắc chắn muốn nhớ lại quá khứ và nhớ lại sự năng động truyền giáo của những thành viên đầu tiên sống ở đó, chúng ta cũng mong muốn chính bản thân chúng ta hướng tới ngày mai. Thậm chí ngày nay, ngôi nhà này ở 95 rue de Sèvres vẫn tiếp tục đối mặt với những thách thức trong phát triển: khu vực chúng ta hiện nay bao gồm một khuôn viên cho trường Đại học Saint John, nhà ở cho sinh viên làm tiến sĩ, và thậm chí là khu vực tiếp tân cho Thư viện nghiên cứu Augustinian. Các tòa nhà này cũng hỗ trợ các sáng kiến cho sự liên đới như tiếp nhận APA nhằm tập hợp những người có hoàn cảnh nguy cơ cao cần sự giúp đỡ, chương trình lập kế hoạch cho một trung tâm đón tiếp phụ nữ có nguy cơ và mở một trường mẫu giáo khu vực lân cận. Bằng cách tham dự các sự kiện của ngày hôm nay trong lịch sử của chúng ta, cha đã mời gọi chúng ta khám phá lại niềm say mê truyền giáo của những vị tiền bối của chúng ta để các nhà truyền giáo của Saint Lazarus ngày nay tiếp tục có những nhịp đập trái tim của Chúa Giêsu và mang lại sự sống cho thế giới của chúng ta.

      Sơ Marvaux lưu ý rằng những người được thảo luận trong hội nghị chuyên đề này được sắp xếp  từ năm 1787 đến năm 1956, có nghĩa là, họ theo dòng lịch sử của Tu Hội kể từ Cách mạng pháp, trong thời kỳ cuộc nổi dậy năm 1830 và hai cuộc chiến tranh thế giới vĩ đại.

Trước khi khám phá chính mình tại Saint Lazare mới này, Nhà Mẹ thứ hai của chúng ta, những người tiền nhiệm của chúng ta phải trải qua cuộc xung đột lớn trong cuộc đấu tranh chống lại chủ nghĩa Jansen. Cha Mezzadri (không may cha đã không hiện diện), đã trình bày điều này cho chúng ta một giới thiệu và chuyển tiếp, như cuộc khủng hoảng đầu tiên mà Tu Hội trải qua. Khi các thành viên ở trong các chủng viện rất đông, điều quan trọng cần lưu ý là bong bóng này là một phần của những căng thẳng nghiêm trọng trong Giáo hội Pháp; các giám mục đã tham gia bằng cách hỗ trợ hoặc từ chối thăng tiến chức linh mục cho bất kỳ ứng cử viên nào không thể đảm bảo sự đúng đắn về giáo lý với các giáo sư của họ.

      Điều này dẫn đến việc đóng cửa các chủng viện và gây lo sợ cho các thành viên người Ba Lan và Ý, tin rằng Tu Hội đã bị ràng buộc với một cuộc xung đột chủ yếu là người Pháp. Nhưng không phải luật pháp hoặc tục lệ yêu cầu nhà chung được chuyển đến Rome, và thực tế nền tảng,  là Đấng Sáng Lập, con số lớn nhất các cộng đoàn thì đều ở Pháp, tất cả điều này dẫn đến duy trì Tu Hội ở Paris. Thật vậy, Đại hội 1724, đã quyết định ủng hộ việc giữ Tu Hội Truyền Giáo ở Pháp.

      Sau đó chúng tôi tiếp tục nói đến lịch sử của Nhà Mẹ tại 95, Rue de Sèvres, bắt đầu với sự khởi đầu với 10 thành viên: 2 Bề trên tổng quyền, 7 linh mục và một tu huynh. Đối với bề trên tổng quyền, chúng tôi đã giới hạn sự chú ý của chúng tôi đối với cha Etienne và cha Boré.

      Trước hết, cha Etienne, vị tổng quyền trong 31 năm, trong thời gian làm tổng đại diện ngài đã đảm nhiệm nhiệm vụ quan trọng được trao phó. Cha là một người con người cá tính và chính trị, và mặc dù tiểu sử cuối cùng đã diễn tả hạn chế về sự điều hành của ngài, chúng ta cần chỉ ra rằng Cha Etienne đã tổ chức 14 tỉnh dòng Lazarist (Vinh Sơn) mới và chứng kiến các Nữ Tử Bác Ái phát triển với số lượng từ 6.000 lên 20.000 thành viên vào lúc kết thúc nhiệm kỳ của cha. Cha đã khánh thành khu phức hợp ở Berceau (nôi Vinh Sơn) với sự trợ giúp của 30.000 người. Trong thời gian làm tổng quyền, cha đã tuyên bố sự công nhận của cha về quyền bất khả ngộ vì những sự im lặng của cha sẽ được coi như một hình thức của chủ nghĩa Gallican. Đối mặt với sự phát triển của Tu Hội, cha đã sử dụng Nhà Mẹ như một mô hình được nhân rộng trên toàn thế giới, điều đã gây ra nhiều oán giận.

     Cha Boré, người kế vị cha Etienne là một nhà Đông phương học nổi tiếng. Ơn gọi của cha đã được nảy sinh từ cuộc gặp với một cha Lazarist trong khi đi du lịch ở phương Đông, niềm đam mê dữ dội của cha. Cha đã sớm được thụ phong trước khi đến Thổ Nhĩ Kỳ và làm việc với cộng đoàn Armenia. Trong cuộc chiến tranh Crimean (chiến tranh nước nga), cha đã kêu gọi các Nữ Tử Bác Ái chữa bệnh và cứu thương. Sultan (vua Thổ) biết ơn vì công việc xuất sắc của họ, đã ra lệnh xây dựng Bệnh viện Hòa bình, hiện là nhà của Nử Tử Bác Ái ở đất nước này. Cha Boré điều hành Tu Hội chỉ trong bốn năm. Một sử gia đương đại đánh gía cha là một người có óc quản trị. Chúng tôi cũng đánh giá cao kỹ năng chính trị và thiện chí của cha khi cha ấy chọn cha Fiat làm tổng phụ tá, người mà  tổng đại hội sau đó đã chọn làm người kế nhiệm.

      Chúng ta đã biết về cha John, David, Perboyre, Pouget, Portal và thầy Carbonnier. Tất cả mọi người đều đam mê khoa học của họ và tràn đầy Chúa Thánh Thần.

      Nói về cha Jean, cha cũng là một nhà Đông phương học nổi tiếng, và mặc dù cha có thể không được biết trên Internet, nghiên cứu của cha  đã đóng góp nhiều vào việc nghiên cứu các ngôn ngữ cổ Akkadian và Sumerian. Cha đã khám phá ra nhiều bản khắc cổ của thiên niên kỷ thứ hai và thứ ba trước thời đại của chúng ta. Tin chắc rằng văn hóa phương Tây của chúng ta được sinh ra từ những nền văn hóa này, cha chưa bao giờ ngừng học hỏi Kinh thánh. Cha đã chứng minh mối liên hệ giữa các văn bản Kinh Thánh và kiến ​​thức về các nền văn hóa xung quanh, đi kèm với sự ra đời của ý tưởng về "văn cảnh Thánh kinh" để giải thích văn hóa mà sách Khải Huyền đã nói.

      Cha David, một người Basque nồng nhiệt và khỏe mạnh và là một con người chân chính, cũng là một nhà tự nhiên học. Cha đã đấu tranh để bắt đầu truyền giáo ở Trung Quốc, phát triển tài năng khoa học của mình tại Ý. Vì vậy, đam mê của cha là về các sứ vụ, cuối cùng cha cũng đã đến Trung Quốc. Trong lần trở về đầu tiên từ Trung Quốc đến Paris, cha đã gặp các nhà khoa học mà cha chia sẻ niềm đam mê của mình với bản chất Trung Quốc. Một khi khả năng của cha đã được công nhận, cha đã nhận được tài trợ để tổ chức một cuộc thám hiểm khoa học đến Trung Quốc. Cha khởi động để tìm ra những trường học sẽ chấp nhận cho cha tham gia các cuộc thám hiểm khoa học; cha đã có cơ hội khám phá gần 200 loài động vật và thực vật phát hiện và bảo tồn gấu trúc khổng lồ và hươu Trung Quốc. Phát hiện của cha về gấu trúc đã trở thành động vật biểu tượng của ngoại giao Trung Quốc. Thành phố nơi cha phát hiện ra gấu trúc ngày nay mang tên "New David". Khi trở về Pháp, cha không bao giờ ngừng chia sẻ những khám phá của mình. Cuối cùng, trong khi cha thừa nhận rằng Trung Quốc không cần đến châu Âu, cha đã luôn luôn nói về niềm vui của mình khi nhìn thấy rất nhiều người Trung Quốc trở thành Kitô hữu.

       Sau đó, đến cha Pouget, người chuyên về khoa chú giải. Nghiên cứu của cha về Ngũ Thư cho phép cha xác định các nguyên tắc của mình cho việc nghiên cứu lịch sử Kinh Thánh. Cha tránh chủ nghĩa duy lý trong khi pha trộn các nghiên cứu lịch sử quan trọng. Các khóa học của cha nêu rõ sự mặc khải và tính nhân loại trong quan điểm lịch sử nơi đức tin mang ý nghĩa. Cha tin rằng chúng ta phải phản ánh mặt thần học về lịch sử, tập trung vào cụ thể, chứ không phải trên giáo lý của chúng ta. Sau đó cha bị mù, cha đã tận dụng cơ hội này để nghiên cứu sâu hơn, tiếp tục nghiên cứu sự hiểu biết mới này của Kinh Thánh mà sau này đã  truyền cảm hứng cho các bản văn của Vatican II và sẽ được đưa vào trong buổi khai mạc công đồng của Thánh Gioan XXIII.

      Trong khi đó, cha Portal đã gia nhập Tu Hội để đến Trung Quốc. Nhưng cha là một người hướng dẫn Kinh Thánh, cha bắt đầu chức vụ ở Nice. Vì lý do sức khỏe, anh ta sẽ tham gia truyền giáo ở Tây Ban Nha. Ở đó, cha gặp Halifax, người mà cha mong muốn truyền đạt niềm đam mê của mình cho Công giáo. Cha đã thành lập một tạp chí đối thoại được xuất bản 50 bản, và cha ủng hộ việc công nhận tính hợp lệ của các nghi lễ Anh giáo. Tuy nhiên, Đức Giáo hoàng Leo XIII, nổi tiếng cởi mở cho vấn đề này đã quyết định khác. Sau đó cha được yêu cầu không gặp Halifax nữa và cha được gửi trở về Pháp để nhận nhiệm vụ đào tạo chủng sinh. Hai mươi năm sau, Hồng y Mercier đã tiếp tục cuộc đối thoại mặc dù trong bí mật.

       Khi cha trở lại Paris, cha tham gia vào sự phục hưng của các nghiên cứu chủng viện trong khi chú ý đến đức tin trong thế giới của các sinh viên. Cha thành lập nhóm "TALA", Diễn đàn Học Thuật Kitô Hữu Trẻ. Với bà Galicia, một nhà sáng lập thần bí của một hiệp hội giáo dân sống cùng với những người nghèo ở những vùng khó khăn, cha đã tập hợp những người trẻ vào các hoạt động mà cha đã bảo trợ để thiết lập.

      Cha cũng đã ảnh hưởng đến Marcel Legault, Teilhard de Chardin và Vincent Lebbe. Cha chuyển đến rue de Lourmel, nơi cha qua đời. Cha luôn muốn đi tới nơi khác để khám phá biên giới mới. Tất cả những gì cha đã thành lập đã biến mất, tạp chí mới “chủng viện”, tạp chí Công giáo, rue de Grenelle, và thậm chí cả cộng đoàn của bà Galicia. Cha để lại dấu ấn của mình như một người canh gác, một người gieo trồng, một người khám phá những vùng đất mới, mời gọi chúng ta nhớ rằng phải luôn luôn giữ được suy nghĩ rằng chúng ta chỉ là lữ khách.

       Sau đó chúng ta nhớ lại gương mặt của Thánh Gioan Gabriel Perboyre, vị thánh được tuyên phong đầu tiên của Trung Quốc. Viên ngọc này sinh ra từ một gia đình có năm người con làm tu sĩ.  Cha đã sống ơn gọi của mình trong truyền giáo, đầu tiên trong việc đào tạo chủng viện ở Pháp và sau đó ở Trung Quốc. Ở đó, cha đã sớm bị bắt và sống với một niềm đam mê gắn kết bản thân với thầy Giêsu mà cha đã muốn bắt chước qua  lời cầu nguyện hàng ngày mà cha đã đọc trước Thánh Lễ, nhắc nhở chúng ta về điều này. Sự kết án của cha ở Trung Quốc vì đã truyền bá một “giáo phái đáng ghét”. Cha John Gabriel không bao giờ nản lòng trong việc xác định của mình về Chúa Kitô, người mà cha đã lấy làm quy luật cho của cuộc sống của mình.

      Chúng ta kết thúc một ngày liên quan đến vẻ đẹp tô điểm cho St Lazare khi nói về thầy François Casimir Carbonnier. Thầy nguyên quán ở Beauvais từ một gia đình nghèo, được phát hiện sớm về các kỹ năng hội họa và nhận được học bổng trước khi gia nhập trường Delacroix, nghệ sĩ hội họa cho hoàng đế. Không phải là thầy giáo của bối cảnh đặc biệt đó và không thoải mái với bầu không khí khó chịu của các thành viên của trường, thầy đã tham gia nhóm họa sĩ ở Paris: Ingres. Bây giờ được thành lập, thầy đã đi đến Rome sau đó tham gia Naples, nơi thầy đã sáng tác những bức tranh cho Nữ hoàng. Khi Napoléon thoái vị, thầy phải đi lưu vong ở Anh như tất cả các họa sĩ trong triều đại của ông.

        Ở đó, thầy gặp một cô gái nghèo mà thầy đã bảo trợ và đã kết hôn sau này. Cả hai đều không có ý định kết hôn. Thầy được mời đến Ấn Độ nhưng lại muốn trở về Pháp. Trong khi tham gia vào một hội thảo cha Nozo nhận thấy thầy và mời thầy trở lại với Lazarists. Khi thầy từ chối lời mời này cha Nozo đã đề xuất để thầy có thể làm những gì cho ngôi nhà này như ta thấy ngày hôm nay. Đó là Carbonnier, người đã vẽ nghệ thuật cho các bức tường: nhà nguyện, nhà ăn, hành lang và nơi để đồ thánh với nhiều sáng tạo mà thầy đã để lại cho chúng ta. Sau đó, thầy đã đồng ý trở thành một sư huynh, nhận thức rằng hội họa là là việc phục vụ của thầy. Tất cả những sáng tạo của thầy đã đòi hỏi sự cầu nguyện và thinh lặng, điều đã được thể hiện rõ ràng trong những gì thầy vẽ.

        Khoảng 4 giờ chiều, Cha Gomez đã kết thúc ngày đẹp trời này bằng việc nhắc nhớ lại rằng đầu tiên Thánh Lazarus có một huy hiệu trên cánh cửa, Lazarus sống lại, làm chứng về công việc của Chúa Giêsu đã biến đổi cái chết và biến ngôi mộ thành một nguồn nước hoặc biểu tượng của cuộc sống. Bằng cách nhớ lại tất cả những khuôn mặt này, chúng ta đã gặp những anh em vừa là con người vừa tràn đầy niềm đam mê với Chúa Kitô. Cho dù sử gia, một tiểu thuyết gia, hay nhà Đông phương học, tất cả đều đến để nói chuyện với chúng ta về chính những tia sáng của cuộc đời các ngài.

        Cha đề nghị với chúng ta rằng ngôi nhà này đôi khi có vẻ cồng kềnh, ít nhất là trong cấu trúc vật chất của nó, sống như một nơi tập trung cho các xu hướng khác nhau trong xã hội của chúng ta, biết cách kết hợp thần học, tâm linh và tông đồ, ba yếu tố cấu thành di sản còn lại cho chúng ta bởi thánh Vinh Sơn.  Chúng ta sẽ tiếp tục sứ mệnh này bằng cách tái hiện lại cuộc sống mang chiều kích quốc tế và để đáp ứng lại với những thác đố của thế giới và Giáo Hội của ngày hôm nay.

 

PMT chuyển ngữ từ famvin.org

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
TIN / BÀI MỚI