HOA TRÁI CỦA CHÚA THÁNH THẦN TRONG ĐỜI SỐNG THÀNH VIÊN VINH SƠN
Cập nhật: 01/06/2017 17:27

 

Kitô hữu là con người của Thánh Thần, nhưng đó là một tiến trình rộng mở suốt đời. Trong tiến trình này luôn có những cám dỗ bên trong và lôi kéo bên ngoài khiến ta lạc bước, dễ suy thoái và trở lại với kiểu “Sống tự nhiên không có Thần Khí” (Gđ 1,19). Cần kiểm tâm và phân định từng ngày để được làm mới lại trong Thánh Thần, như thánh vinh sơn đã nói: “Chúa Thánh thần được ví như sức nóng làm chín trái cây”.

Như nhựa sống trong thân cây mang lại hoa quả đúng mùa, Thánh Thần hoạt động trong tâm hồn Kitô hữu cũng mang đến những mùa gặt thiêng liêng với nhiều hoa trái thánh thiện. Hoa trái đó là: “bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (Gl 5, 22-23). Chúng ta cần đi vào chiều sâu nội dung của từng từ ngữ này:

 Bác ái: là lòng nhân từ không lay chuyển, là tình yêu thương cho đến cùng, luôn làm những điều tốt lành cho người khác, dù họ có đối xử tệ bạc hoặc làm tổn thương ta. Đó là tình yêu đem đến tự do và sức mạnh, có thể hàn gắn và chữa lành mọi vết thương. Đó chính là tình yêu của Thánh Thần thể hiện nơi ta, để sự yếu đuối trong ta trở nên mạnh mẽ, sự nghèo khó của ta trở nên giàu có, tính hay thay đổi của ta trở nên kiên định, tính hèn nhát nơi ta trở nên can đảm…Thánh Vinh Sơn nói: “Bác ái là gì? nếu không phải là tình yêu thương và sự hiền lành”(SV  II, 298)

 Hoan lạc: từ này trong tiếng Hy Lạp dùng để diễn tả niềm vui sâu xa trong Chúa (Tv 30,11; Rm 14,17; 15,13). Đó là niềm vui được sống kết hợp với Thiên Chúa, hòa hợp với bản thân, tương hợp với tha nhân, dung hợp với thiên nhiên. Đó là sự sống tươi mới từng ngày bừng lên trong tâm hồn do Thánh Thần mang lại. Thánh Vinh Sơn nói: “Thân ái và niềm nở là hai đức tính cần thiết khi làm việc với người nghèo ở thôn quê” (SV XI, 68)

Bình an: từ này trong tiếng Hy Lạp chỉ sự an cư lạc nghiệp dưới một chế độ công bình bác ái của một vị minh quân, vừa có nghĩa tương đương với chữ Shalom trong tiếng Do Thái: là đem lại tất cả những gì lợi ích và tốt đẹp nhất cho con người. Đây là sự bình an của một tâm hồn ý thức sâu xa rằng, cuộc đời mình ở trong tay Chúa. Thánh Vinh Sơn nói: “phó thác tất cả cho tình yêu quan phòng, khi đã hy sinh cái tốt nhất của chính mình” (SV VII, 597). Có những đau thương và những tối tăm trong cuộc đời, nhưng trong Thánh Thần, linh hồn vẫn sống bình an, vì đã tin tưởng và phó thác mọi sự cho Chúa. Đó chính là sự bình an mà Chúa Giêsu trao ban cho các môn đệ ngày phục sinh, và hôm nay cho những ai sống trong Thần Khí của Ngài.

 Nhẫn nhục: Trong 1 Mcb 8, 4 cho thấy nhẫn nhục là sự chiến thắng của tinh thần ngay trong thất bại, không bao giờ chịu khuất phục hoặc thất chí nản lòng trước mọi gian nan khốn khó. Tân Ước cũng đã nhiều lần dùng từ nhẫn nhục này để chỉ tấm lòng của Thiên Chúa đối với chúng ta (x. Rm 2, 4; 9, 22; 1Tm 1,18; 1Pr 3,20). Chính qua sự nhẫn nhục này mà ta thấy được nội lực thâm sâu của một con người chân chính, nhờ vào sức mạnh của Thánh Linh. Thánh Vinh Sơn nói “Sự nhẫn nại là đức tính của người trọn lành” (SV X, 181)

  Nhân hậu: từ này được dùng trong Tân Ước thường được dịch là hiền lành hay ngọt ngào (x. Tt 3,4; Rm 2,4). Rượu lâu năm được gọi là chrestos: ngọt dịu. Ách của Đức Kitô được gọi là chrestos (Mt 11, 30). Những ai mang hoa trái của Thánh Thần cũng nhân hậu ngọt ngào như Đức Kitô. Thánh Vinh Sơn nói “Người ta chỉ chinh phục được người nghèo khổ ở các nước truyền giáo bằng sự hiền lành và lòng nhân từ” (SV IV, 52)

Từ tâm: Thánh Phaolô dùng từ này chỉ có trong Thánh Kinh chứ không có trong Hy văn (x. Rm 15, 14; Ep 5, 9; 2Tx 1,11). Từ agathosune chỉ sự tốt lành, nhưng mang tính sửa dạy và đưa con người vào sự đúng đắn, chẳng hạn trường hợp Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ. Kitô hữu là người có tâm tính tốt lành, nhưng cũng mạnh mẽ chứ không yếu nhược trước những sai lệch của đời sống con người. Thánh Vinh Sơn đã dạy: “Khiêm nhường vô cùng, hiền lành vô cùng, luôn luôn cẩn thận và rất thích nghi với khuyết tật của người khác” (SV IV, 58)

          Trung tín: là một lòng một dạ không thay đổi. Từ ngữ này được dùng rất nhiều trong Kinh Thánh, để chỉ trước tiên đến Thiên Chúa “là Đấng giữ lòng trung tín mãi muôn đời” (Tv 146, 6). Người sống trung tín là người thể hiện được tấm lòng cao cả của Thiên Chúa. Thanh Vinh Sơn nhắn nhủ các Nữ Tử Bác Ái: “Vậy hãy đứng vững trong trong bậc sống mà Thiên Chúa đã đặt để các chị…. hãy đứng vững trong tinh thần này” (SV X, 103-104)

Hiền hòa: từ này có ba nghĩa: Tuân phục ý Chúa (x. Mt 5, 5; 11, 29; 21,5). Dễ dạy, biết tự hạ để học hỏi (x. Gc 1, 21). Là người thông hiểu, khôn khéo (x. 1Cr 4, 21; 2Cr 10, 1).

Hiền hòa theo nghĩa Thánh Kinh là phẩm hạnh cao quí mà chỉ Chúa mới có thể ban cho. Thánh Vinh Sơn nói “Không gì có thể thay đổi các tâm hồn độc ác nhất cho bằng đức tính hiền lành” (SV IX, 261)

Tiết độ: Platon thường dùng từ này với nghĩa “tự chủ”, làm chủ mọi ước vọng và đam mê thể chất (x. 1Cr 7, 9); có kỹ luật bản thân (x. 1Cr 9, 25), không chạy theo sở thích. Trong một lần nói chuyện với một cha trong cộng đoàn Thánh Vinh Sơn đã nói: “tôi hết sức buồn về việc thay vì dạy giáo lý buổi tối, cha lại giảng thuyết trong tuần đại phúc. Như vậy là không được vì giáo dân cần giáo lý hơn và điều đó có ích cho họ hơn”(SV VI,379)

Hy vọng năm thánh năm nay sẽ giúp mỗi thành viên Vinh Sơn biết đón nhận những hoa quả của Chúa Thánh Thần trong đời sống của mình. Qua đó chúng ta sẽ tìm được niềm vui và hạnh phúc khi sống linh đạo Vinh Sơn với sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần mỗi ngày.

PMT 

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
TIN / BÀI MỚI